Tôi biết điều này không dễ dàng. Nên khôn khéo linh động chọn đề tài thích hợp nhất. Shirley Povich nhà báo được giải thưởng Washington Post, cha đẻ của chương trình truyền hình Maury Povich đã nghiệm ra điều này.
Khi ngồi trên ghế khách mời trong chương trình của tôi, Cuomo cũng khiến người ta phải thán phục như thế. Nhưng nếu làm hỏng việc gì thì khó khăn đây. Đó là một cơ hội của bạn đấy!
Tôi dám đánh cược bạn sẽ nói rằng: Cái gã khù khờ này mà là Larry King ư?!. Hãy nhớ rằng người ta đến đó để nghe bạn nói, không phải để nghe bạn đọc. Thật kỳ diệu! Sự căng thẳng của anh ấy biến đi đâu mất.
Đừng chỉ chú trọng đến bằng cấp. Nó muốn trở thành một người giống như anh. Vì đôi khi sự im lặng còn đáng giá hơn hàng ngàn câu nói.
Lúc này tôi mới nghĩ trong đầu là nên nói cái gì tiếp theo. Ngôn ngữ điệu bộ là như thế. Đây là sợi dây kết nối giữa cô và mọi người.
Thực tế minh chứng rõ ràng điều này. Trước kia chúng ta hay nói về Jackie Robinson và Dwight Eisenhower, rồi thì JFK và Elvis. Sinatra đã đưa ra một cái nhìn mới về một nội dung cũ.
Ban kiểm tra có nhiệm vụ báo kịp thời với bạn rằng Stop or Zap (Dừng hoặc Tiếp đi!). Một dòng ký ức về người cha thân yêu như dòng thác trào về. Chớ nên e dè và căng thẳng quá.
Tôi kể lại câu chuyện này không phải chỉ để bạn cười giống Benny. Và nếu không vừa ý việc gì thì hãy nói ngay, chớ thiên vị bất kỳ ai, đó là một đức tính cần phải có nếu muốn tất cả mọi người đều nể trọng bạn. Mọi người đều thích thú khi nói chuyện với Bob, và ngay cả những đối thủ của Bob cũng rất tôn trọng ông.
Sang đầu hiệp hai, chúng tôi được cứu hộ với một tờ sơ đồ trận đấu. Và cả Luciano Pavarotti, vừa lọt lòng mẹ đã có chất giọng tuyệt vời (nghe đồn tiếng khóc của anh ấy cũng khác người nữa!), thế nhưng cho tới giờ phút này anh vẫn còn luyện hát. Thêm vào việc nên tránh những từ ngữ thời thượng, bạn cũng nên đừng ham dùng lối nói trên trời dưới đất nghe có vẻ hấp dẫn nhưng kỳ thực lại chẳng giúp người khác thích thú gì.
Tôi liếc nhìn đồng hồ…11:07. Nhưng nghĩ kỹ thì thấy chuyện này có lý. Dick trả lời: Cậu biết Frank Sullivan chứ? Chủ tịch Hội đồng chống tội phạm Florida, một người nói chuyện dở nhất thế giới.