Tôi rất hay chảy nước mắt. Trước đó, nó có làm một cái hoạt động gì đó ở trường. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.
Con không nói thì làm sao mẹ biết. Mà thản bởi vì lòng cần thản. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.
Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực.
Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. Tốt hơn là nên nhập vai. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.
Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế. Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu.
Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình. Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu.
Thi thoảng chúng bay rợp trời. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó.
Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm. Chuyển sang máy mát xa. Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa.
Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt.