Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít.
Có điều, em chã thích. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.
Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại. Có lẽ là phim hình sự. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo.
Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được. Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát. Có người ngửa mặt trông trời.
Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét.
Mặc quần đùi ra đường lạnh. Họ nỗ lực vì điều đó. Ta không phải là tên sát nhân.
Lúc đó bạn đang gập bàn. Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương. Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước.
Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền.
Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán. Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường.
Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt. Con nói chuyện với bác này. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ.