Cô gái bảo: Không. Trơ trọi giữa phố đông. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn.
Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa.
Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Người bảo đời là bể khổ. Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu.
Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Thế giới trong óc thật hỗn tạp.
Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi.
Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện. viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết
Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo.
Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Chuyển sang máy mát xa. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề.
Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Lại tắm qua rồi vào phòng xông hơi ướt.
Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ. Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ.