Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi. Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn.
Một pho tượng im lìm. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu. Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà.
Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong. Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá. Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé.
Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả. Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen.
cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn.
Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra.
Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.
Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm.