Pred-391

Tin tưởng cho thằng bạn ở nhờ trong lúc thất nghiệp và cái kết

  • #1
  • #2
  • #3
  • Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.

    Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Và cô bạn ấy phá lên cười. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp.

    Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói. Trông cậu buồn cười quá.

    Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia.

    Ông lão giật thót mình: Ấm! Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt.

    Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Thôi, đứng dậy xem tí đã.

    Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.

    Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang. Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào.

    Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia. Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy.

    Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Đến chỗ học không phải để học. Ta thấy đã đủ ớn rồi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap