Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Tôi đi bộ cũng được. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn.
Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ.
Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng.
Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người.
Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành.
Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung. Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh. Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.
Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người.
Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần. Và bạn có quyền viết cái bạn viết.
Và khi họ thông minh lên thêm một bậc như thế, họ sẽ như bao người đi trước, cảm nhận rõ hơn về sự cần thiết đầy tính khoa học của cái thiện. Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi. Và bạn có quyền viết cái bạn viết.
Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.