- Vâng! – Con đáp lại – Mong muốn lớn nhất của tôi hiện nay là tích lũy đủ số vàng trước đây cha tôi đã cho tôi. – Tôi tỏ lời cám ơn bà Sira. Điều này sẽ giúp ông đạt được những mục tiêu cao hơn!
- Con lấy tấm thẻ đất sét ra và cẩn thận đọc đi đọc lại nội dung của các quy luật vàng. Cho nên cha muốn rằng, con hãy tự mình đi tìm một công việc chứng tỏ con cũng có khả năng kiếm ra tiền. - Đó chính là điều mà từ lâu cháu rất muốn biết đấy ạ! Biết đâu cháu có thể học hỏi và trở nên giàu có như ông của cháu.
- Cám ơn anh! Tôi xin được nói tiếp. - Chúng ta hãy đến gặp Arkad ngay ngày hôm nay. Chúc bạn khám phá được nhiều điều thú vị và hữu ích từ cuốn sách này!
Cuối cùng, bà Sira lên tiếng bằng một giọng nói lạnh lùng: Nhưng tại sao mỗi lần đối diện với dịp may, chúng ta thường do dự và thối lui, chứ không nghĩ rằng đây là dịp tốt cần phải nắm lấy. Cách đây không lâu, có một chàng thanh niên tìm đến tôi để vay tiền.
Tài sản của ông ấy quả thật rất lớn và tôi không ngừng vận dụng ba quy luật làm giàu nên số tài sản ấy ngày càng tăng lên. Còn nếu anh Araman thất bại, thì số tiền anh ấy nợ cũng không vượt quá khả năng chi trả của anh ta. Người cho vay tiền cũng không chờ gặp ông Nana-naid mà chỉ bảo với bà Swasti nhắn lại với ông chủ là ông ta đã đến và bắt ông đi.
- Ông cũng bị xiềng xích giống như một kẻ nô lệ sao? – Hadan Gula lại càng thắc mắc. – Hadan Gula quả quyết với Sharru Nada. Tôi cho rằng, một cuộc giao dịch làm ăn mang lại nhiều lợi nhuận không phải là sự may mắn tình cờ, mà đó là phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực của chúng ta.
Tôi gượng đứng dậy, mặc cho hai chân chỉ muốn khuỵu xuống. Bởi vì, đây là bí quyết tạo nên sự giàu có. Ông không nhìn được cảnh họ đánh đập người nô lệ, mặc dù ông nghe rất rõ tiếng kêu thét thảm thiết của người đó.
– Mathon nói – Vàng mang lại cho người chủ sở hữu của nó một trách nhiệm và một vị trí mới trong cuộc sống. Mạnh mẽ và cương quyết, chàng thúc lạc đà sải bước theo con người uy nghiêm dẫn đầu đoàn lữ hành ấy. Sau này, khi công việc làm ăn phát đạt, anh ấy sẽ trả tiền cho tôi.
Bà không ngờ đứa con trai của mình đã phải chịu nhiều khổ cực, vất vả như thế. Cha mẹ anh ta rất giàu có và giống như con, anh ta đến Nineveh để tìm cơ hội lập nghiệp. Tôi gượng đứng dậy, mặc cho hai chân chỉ muốn khuỵu xuống.
Tôi phải lấy lại niềm tin tưởng của những người tôi quen biết. Ông hỏi các vị đại thần trong triều về nguyên nhân dẫn đến tình trạng kiệt quệ của quốc gia. Tôi thấy mình cần phải sống một cách thoải mái, bằng cách đáp ứng tất cả những ham muốn của bản thân.