Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước.
Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Để nấu cơm cho anh ăn. Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi.
Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Giám sát tôi, điều đó có nghĩa lí gì. Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to.
Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác.
À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa.
Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu. Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa.
Là oang oang toàn thứ mình không biết. Dùng hay không dùng thì có sao. Tôi chẳng biết nghĩ đến ai…
Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra. Rất rối rắm và hoang mang. Thế giới trong óc thật hỗn tạp.
Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này).
Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe.