Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng.
Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Nhưng không phải sở thích. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ.
Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác. Cái thùng rác lở loét hơn. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.
Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất.
Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Bạn muốn nhìn thấy năng lực thực sự của họ được phát huy, họ được nâng cấp nhận thức và có những điều tâm huyết để đeo đuổi.
Mẹ không giúp được tôi đâu. Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết.
Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp.
Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.
Ôi, cuộc đời của bác tôi. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ.
Và biết rằng mình biết ít thế nào. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau.