Pred-391

Vào nhà trọ tránh bão với cấp trên nữ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Những cái tát của cát. Rồi thể hình tính sau.

    Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ. Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ.

    Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi. Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu.

    Xôi em để trong lồng bàn. Bon chen với người khác và bon chen với chính mình. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó).

    Những cái tát của cát. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.

    Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ. Ngọn lửa bén rễ rất nhanh.

    Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Thi thoảng chúng bay rợp trời. Khi mà đã lớn đầu cả rồi.

    Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy.

    Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt. Bấm vào và bể bắt đầu sục, nước cuộn lên như trong siêu nước sôi. Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu.

    Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào. Để không khóc, phải cười thôi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap