Cha tôi sẽ giết tôi mất! Tuy nhiên, cũng còn một điều an ủi là lớp học được bố trí ban ngày. Ông làm việc chăm chỉ hơn bất cứ người nào khác và luôn giúp đỡ những người khác chuẩn bị thuốc của mình sau khi đã kết công việc. Có thể ta không thích khái niệm này nhưng sự thật là :"ĐẤU TRANH" làm ta cảm thấy cuộc đời mình đáng sống hơn !Trong nhiều trường hợp chính tạo hóa đã luôn gửi những thông điệp đó đến cho ta.
Tôi nhắc lại: ĐỪNG SỬ DỤNG TÌNH THẾ HIỆN TẠI CỦA BẠN như điểm khởi đầu. Bạn không bao giờ có thể bỏ cuộc”. “Không một kẻ thất bại nòa có thể nói đúng sự thật, tôi đã làm hết sức mình”.
Lo lắng, buồn phiền, ngờ vực, sợ hãi và thất vọng . Tôi nhắc lại: ĐỪNG SỬ DỤNG TÌNH THẾ HIỆN TẠI CỦA BẠN như điểm khởi đầu. Một lần nọ,khi đang điều khiển 1 buổi meeting ,người ta chuyển một mẩu tin nhắn báo rằng vợ ông đã qua đời .
Ngày anh mất, tôi đến gặp anh lần cuối. Đầu thập niên 1980, Hishuddin Rais sang châu u và tìm cách thi vào một trường điện ảnh Bỉ có uy tín . Nhưng tai họa ấy lại là điều phúc lành vì nhờ đó, ông có thời gian để nghiên cứu về căn bệnh ung thư mà ông yêu thích.
Đớ chính là lúc khổi đầu một sự nghiệp chính trị khiến ông phải đối diện với cái chết 5 lần, bị đánh đập, bị bắt cóc, bị giam 6 năm liền trong tù và trải qua 10 năm lưu đày. Cho đến khi qua đời, ông vẫn không biết đọc, biết viết, nhưng ông đã tạo công ăn việc làm cho hàng ngàn người. ( Điều tệ hại nhất mọi người vẫn làm vào buổi sáng là đọc báo).
A)Trừ khi tự mình lấy lại được tinh thần nếu không những người này sẽ không thể đứng lên được nữa. Ông bắt đầu công việc như một người thợ xe chỉ ở nhà máy diệt lúc 13 tuổi để kiếm 1,25 đô la một tuần. Nhưng khi bạn sai lầm , dù 10 ngàn vị thần thề thốt rằng bạn đúng cũng chẳng thay đổi được gì.
Nó phải trải qua tất cả những lần đánh bóng để "kim cuơng" hiện ra . Suốt cuộc đời tôi chưa thấy ai được ca ngợi hay tưởng thưởng vì thất bại. Người ta khám pha ra rằng:
Tôi chỉ biết cách làm thế nào để tổ chức các kế hoạch và gây thêm quỹ! Các thành viên cùng ở trong Ban chấp hành với tôi đang đấu tranh cho các vấn đề xã hội, nhưng vấn đề mà lúc đó tôi thực sự không thể hiểu được. Điều họ làm chỉ là sao chép,cải tiến và phát triển những sản phẩm đã có sẵn. Mục đích biện minh cho phương tiện.
Vậy là nguyên nhân quan trọng hơn kết quả vì không có nguyên nhân thì không có kết quả. Trong một buổi họp, chúng tôi được hỏi một câu hỏi rất rành mạch( không biết có phải vậy không nhưng chúng tôi nghĩ vậy): “ Ai không muốn gặp rắc rối, xin hãy giơ tay lên?” . Đừng giới hạn mình trong một kỹ năng.
ó một câu tục ngữ nói rằng :"Những lần đau khổ là những lần để ta học hỏi !". Học vấn cũng không; thế giới đầy rẫy những kẻ có học vấn mà bị bỏ rơi; chỉ có sự bền bỉ và quyết tâm mới mang lại nhiều kết quả. Nó phải trải qua tất cả những lần đánh bóng để "kim cuơng" hiện ra .