Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng.
Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái.
Thi thoảng chúng bay rợp trời. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm.
Trong tay tôi không có luật… Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái.
Hót nhiều cũng không hay lắm. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn?
Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Bị nghi ngờ cũng đáng. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.
Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn. Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ.
Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau.
Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ. Là dông dài, là ngắn ngủi. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.
Tôi không muốn đi đâu cả. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể.