Lần này thì ''bị" rồi. Các bạn thử tưởng tượng điều đó! Thợ vừa quét xưởng vừa phấn đấu để đòi hỏi này nọ. Khi ra đi, con quay lại và chào cha: "Thưa cha, con đi!".
Họ hăng hái làm việc và hết ngày, họ để lại sau họ một con số "10" kếch xù và ngạo nghễ. Tôi hỏi thí nghiệm như vậy để chứng minh điều chi. Tôi đe họ nên coi chừng, chứ không thì ngồi tù, vì làm cháy rừng.
Tôi thực hành những quy tắc đã học được, và làm cho công hiệu của những bức thư tôi gởi tăng lên từ 500 tới 800 phần trăm". Hai tháng sau, lúc tôi dọn nhà, chị cho tôi hay sắp thành hôn với cháu đầu bếp chánh. "A! Tụi làm đêm tự cho giỏi hơn tụi mình sao! Rồi coi!".
Mới đầu, viên thu thuế tỏ uy quyền của ông một cách ồn ào. Ông này kể lại: "Ông ấy chỉ trích những phương pháp tôi đã dùng. Nhưng Meade vì ngần ngừ trễ nãi đã làm ngược hẳn hiệu lệnh ông và để quân phương Nam thừa dịp mực nước xuống, qua sông mà thoát được, lỡ mất cơ hội độc nhất, vì chỉ một trận đó có thể chấm dứt cuộc Nam Bắc tương tàn.
Mà có lẽ bây giờ tôi vẫn còn thích nữa. Có lòng ham muốn học hỏi và thi hành những định lệ chi phối sự giao thiệp giữa loài người với nhau. Nhờ họ, ta sống được phong lưu.
Chính nhà tôi đã gây dựng nên cơ nghiệp của chúng tôi. Cận thần có người can gián Hoàng đế vì lẽ không được "môn đăng hộ đối". Tôi có thuật lạ là biết dùng lời lẽ ôn tồn và những lời khen thành thật".
Vậy mà ông có cách nhớ được cả tên, những người thợ máy ông đã gặp. Sự giao thiệp đó nung đúc cho cậu một đức tự tin quý báu, một hoài bão và một hy vọng cao xa, xoay chuyển hẳn cả cuộc đời cậu. "Thần đâu dám có ý đó.
Xin bạn nhớ kỹ phương ngôn sau này: "Nếu phản kháng lại thì có được cũng không bõ vào đâu. Hoàng đế Nã Phá Luân đệ tam khoe rằng dù việc nước bề bộn mà ông vẫn có thể nhớ tên mỗi người ông đã gặp. Người đó bảo tôi: "Không biết ông đã làm gì mà chủ tôi thích ông tới nỗi ngồi đâu cũng chỉ nói tới ông thôi".
Viên Giám đốc khám Sing Sing, ông Lawes, viết "ở Sing Sing, những tội nhân đều tự cho họ cũng có tâm trạng thong thường khác đời chi hết. Ông khách hàng làm ra sao? Ông bằng lòng trả hết cả số tiền, một số tiền quan trọng. Vẻ tự đắc hiện trên mặt, người đó đọc cho ông Mc.
Tuy bị mắng như tát nước vào mặt vậy, nhưng ông Franklin óc đã già dặn và khôn, hiểu rằng như vậy là đáng, và ông nghe lời, tự sửa tính ngay để tránh những thất bại tai hại sau này. Ông Smith, mời ông ngồi xuống. Những kẻ nào đã học được cái bí quyết làm thỏa mãn lòng đói khát lời khen đó, nó tuy kín đáo mà giày vò người ta, đâm rễ trong lòng người ta, thì kẻ ấy "nắm được mọi người trong tay mình" và được mọi người tôn trọng, sùng bái, nghe lời, "khi chết đi, kẻ đào huyệt chôn người đó cũng phải khóc người đó nữa".