Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược. Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn. Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình.
Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm. Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Thứ mà tôi hay bẻ bai.
Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Hoặc sẽ bắt mình quên. Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính.
Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.
Những thứ đáng ghét nhất. Thi thoảng chúng bay rợp trời. Lát sau tôi lẻn xuống.
Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp.
Nhưng em thèm được khỏe lại. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.
Kẻ không quá mê danh tiếng vô tình đứng cao hơn người khác cũng có mặc cảm không được bình thường của riêng hắn. Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân.
Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì.
Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế. Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì.