Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Lần sau không thế nữa nhé. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng.
Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này.
Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào.
Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới.
Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.
Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Tôi muốn gặp ông cụ. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt.
cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Phá bỏ sự hủy diệt sự thật. Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều.
Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.
Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm.
Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ.