Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn. Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn.
Tôi muốn thi xong được để yên. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Còn một ngày nữa mới tới hạn.
Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc. May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.
Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Nhưng đành phải nhả ra. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống.
Trước thì tháng gặp một hai lần. Bạn lại muốn lưu lại. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn.
Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc. (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Vứt béng cái chuyện này đi.
Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.
Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. Tua nhanh thôi, mệt rồi. Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt.
Chẳng ai bóc lột ai cả. Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống. Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ.
Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Là tỉ mẩn, là ào ào. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người.