Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả.
Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Hãy bắt tôi, nếu có thể.
Chỉ có con mèo không ngược. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác.
Điều khiển thanh niên, người lớn bằng các cuộc chơi, chất kích thích và tình dục. Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Chả hiểu họ làm thế để làm gì.
Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.
Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng.
Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi.
Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện. Nhưng đây là một trận bóng. Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ.
Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường. Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm.
Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi.