Có lẽ tuổi tác có một tác động tương xứng lên sự hiểu biết. Một nỗi tức giận và bối rối thoáng qua tâm trí tôi: “Tôi đã học và áp dụng những nguyên tắc trong sách như thế nào mà giờ này tôi vẫn còn ở đây, ở trường đại học này thay vì làm được việc lớn lao ở thế giớí bên ngoài? Liệu tôi có bỏ sót điều gì không?”. Sau đó, ông trơ về Banwgkok và bắt đầu làm việc cho một cửa hàng dược phẩm với mức lương 200 bath( 5 đola) một tháng.
Cổ anh bị gãy và anh bị liệt từ cổ trở xuống, tình trạng này khiến anh phải sống hết quãng đường còn lại trên xe lăn . Họ có thể đang chiếm giữ vị trí cao trong xã hội. Bà tuyệt vọng đến nỗi các nhân viên phải cho bà mượn một ít tiền để mở lại cửa hàng.
Giờ thì tôi hi vọng bạn đã có thể hiểu được giá trị đích thực của những thời kì khó khăn,của thất bại . Nói cách khác, ta không có được cơ hội nếu không trải qua những rủi ro, điều mà ta sẽ trải qua trong cơn khủng hoảng hay rắc rối. Ở đây,ta đang bàn về những ưu tiên khác nhau giữa đàn ông và phụ nữ .
Ngoài việc bị giam giữ, ông còn lãnh bản án tử hình về tội “đảo chính” và các “tội ác khác”. Một số cha mẹ đã kể với tôi rằng họ không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc cho con đi học thêm; nếu không con họ sẽ không thể theo kịp tất cả những học sinh khác vì tất cả đều đổ xô đi học thêm. Sau đó, anh xem xét những chỗ nhỏ nhặt bình thường những người khác sẽ bỏ qua, và lại bận bịu với việc sửa chỗ này, chỉnh chỗ kia.
“Không một kẻ thất bại nòa có thể nói đúng sự thật, tôi đã làm hết sức mình”. Người đã đoạt giải Nobel, bác sĩ Alexis Carrel, đã chứng minh một học thuyết: nếu chúng ta có thể giữ cho cơ thể mình khỏi các “rác rưởi”, chúng ta có thể sống rất lâu.
“… người nào gieo nhân gì thì sẽ gặt quả ấy”_ KINH THÁNH GALATIANS Lo lắng, buồn phiền, ngờ vực, sợ hãi và thất vọng . Bất kể cái gì của bạn vẫn sẽ là của bạn.
Ông đã ngoài 40 tuổi khi thành lập công ti Ford vào năm 1903,nhưng cuối cùng ông cũng có trong tay 12 cổ đông không kiên quyết(hesitant stockholders),những người này đóng góp tổng cộng 28 000 đo la nhưng không bao lâu sau,5 người trong số này không thích thú lắm nên đã rút khỏi công ty "nhỏ bé" này ,Dù trình đọ học vấn thấp,ông vẫn được coi là một thiên tài về "công nghệ " và là "cha đẻ " của dây chuyền sản xuất hàng loạt. Tôi cũng lo lắng vì con trai tôi đã quá 30 tuổi rồi mà vẫn chưa thất bại. “Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi vẫn còn đủ cha mẹ, dù một người bị mù, còn một người mắc bệnh tâm thần, khi một ngày nọ tôi nhìn thấy một đứa trẻ khóc trước một quan tài của cha mẹ chúng.
Điều này chẳng phải nghe quen tai lằm hay sao? Nhưng ta làm sao biết được đâu là đường đũng nếu ta không biết thế nào là đường sai? “Cái gì là công việc và cái gì không phải là công việc là những câu hỏi làm rối trí ngay kẻ khôn ngoan nhất.
Nhưng trước sự ngạc nhiên của anh, sự việc lại không diễn ra như vậy. Sỏ dũ như vậy là vì người ít may mắn phải cố gắng nhiều hơn và nỗ lực nhiều hơn để đảm bảo thành công”. Có phải ta đang rút ngắn cuộc sống của chính mình? Ở đây, tôi không có ý viết về sự trương thọ; điều tôi thực sự muốn đề cập đến là : với lối sống thích hợp, nguồn nước thích hợp, thực phẩm thích hợp, bài tập thích hợp, ánh nắng thích hợp và sự thanh thản trong tâm hồn, ta thực sự có thể kéo dài cuộc sống của mình trên trái đất này.
Hảy thử tưởng tượng một xã hội mà ở đó mọi người đều sẵn sàng thử sức và sẵn sàng đón nhận thất bại. Hiện nay công ty Securiforce là công ty số 1 trong linh vực này với hơn 3700 nhân viên nam. Cuộc sống thật dễ chịu.