Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ.
Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó. Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không. Cái chính là tự mình phải làm chủ mình.
Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng. Giờ ta muốn nghỉ một lúc. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại.
Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra.
Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình).
Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Phải vùng ra khỏi tình trạng này.
Chả nghĩ nhiều cho ai được. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Lát sau, tôi rủ ông anh ra.
Nhắc anh đi ngủ đúng giờ. Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Thất vọng, tụt giá rồi.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin.
Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an. Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi.