Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ. Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ.
Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này.
À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Nhưng họ sống không bình thường. Họ nào có tội tình gì.
Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Hạn chế ra ngoài nữa.
Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết.
Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ. Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào… Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc.
Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây.
Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy. Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn.
Con mèo lại sán vào tôi. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. thơ ơi còn hay nữa không - sao lòng cứ thấy mùa đông thế này - còn hay chứ vẫn còn hay - bằng không đưa đẩy bàn tay phí hoài - thơ ở trong tớ ở ngoài - cả thơ cả tớ lạc loài bên nhau - thơ đau tớ cũng đau đau - thơ buồn tớ cũng mau mau buồn buồn - hai tay thơ bắt chuồn chuồn - biết đâu tớ cũng lìa nguồn mà xa - thơ ơi thơ có phải là - nỗi oan chẳng thể thật thà giải duyên - tình yêu là kẻ tật nguyền - lắp vào những miếng hão huyền nhân gian - cũng còn nhiều chuyện phải bàn -vốn nhân cái dịp bầy đàn lung lay
Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này. Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này.