Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng.
Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Để tránh những hận thù.
Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó.
Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành. Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được.
Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Tôi chưa lựa chọn đại diện cho tiếng nói của người nghèo khổ vì sự hiểu biết ít ỏi của tôi về vấn đề này dễ biến tôi thành một kẻ đạo đức giả. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được.
Đó gọi là biết chơi. Không biết thì khó trách. Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền…
Tất cả đều không sâu đậm. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Nhà văn nhìn vào mắt nàng.
Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ. Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước. Dù biết là tạm thời thôi.
Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư.
Có lẽ đã đến lúc đi ngủ. Ông ta đốt vì chúng bổ ích. Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này.