Tôi thích gặp gỡ những phụ nữ trẻ trung. Joe con ngẩn người ra, suy nghĩ rất lâu rồi mới trả lời: Tôi yêu những gì ông làm. Bởi trong một cuộc phỏng vấn thì không phải ai cũng có thể tự tin như vậy.
NHỮNG KHÁCH MỜI THÚ VỊ NHẤT VÀ CHÁN NHẤT CỦA TÔI, VÀ LÝ DO VÌ SAO Bản thân tôi cũng ngại khi nói đến vấn đề này. Tất cả chúng tôi khi đón nhận tin anh qua đời đều bị sốc mạnh.
Đó cũng là lời khuyên cuối cùng tôi dành cho bạn. Dĩ nhiên trong một bữa tiệc thật đông đúc thì sẽ không ai trách nếu không thấy bạn quay trở lại. Tôi nghĩ rằng không có người thành công nào mà không thể bày tỏ được chính mình.
Chỉ cần cho tôi biết ở đâu và khi nào. Nhưng rồi lòng nhân ái vô bờ bến trỗi dậy, và tôi quyết định không nói ra một cái tên nào cả. Nhà văn Mark Twain từng viết rằng: Sự khác nhau giữa từ gần đúng và từ đúng thật sự là một khoảng cách lớn.
Tôi đã nói mặt trái của vấn đề, những điều ngoài dự đoán. Tôi chỉ nói để giúp vui khán giả. Anh nhìn cảnh chúng tôi hối hả chuẩn bị, cảnh các phóng viên hết sửa ống kính rồi loay hoay giấy bút… Tôi để ý thấy hình như anh hơi ngơ ngác.
Em ơi có nhớ? Hãy nhớ lời thề hẹn của em. Sau 16 năm thi đấu, John hiện đã giải nghệ và làm phát thanh viên trên làn sóng Baltimore Orioles. Vì vậy trong những chương trình của tôi, tôi luôn muốn các vị khách mời của mình nói thật nhiều, thật nhiều về chính họ.
Hãy thử chọn một cái tên khác hay hơn xem. Ấy vậy mà khi bước vào phòng phát thanh, tim tôi cứ đập thình thịch. Anh có một câu nói nổi tiếng: Câu chuyện chưa bao giờ được viết thì không thể viết hay hơn.
Với một người bạn chí thân thì dĩ nhiên chúng ta có thể bàn về chuyện lương bổng. Song xét về yếu tố thứ ba thì ông quả là một người nổi bật. Ông có thể giúp tôi tìm ra chỗ nên tập trung vào hay không?
Tôi chưa bao giờ thấy ông giận dữ, hay tranh luận nảy lửa và mất bình tĩnh. Tôi muốn khám phá con trai của một trong những người nổi tiếng nhất nước Mỹ. Bình thường Hope đâu có như thế, chỉ khi ánh đèn camera chiếu vào là Hope trở nên luống cuống lập cập.
Tôi phỏng vấn Stevenson trong chương trình của tôi lúc còn ở Miami dưới thời tổng thống Kennedy. Sẽ đáng tiếc nếu bạn quen lối nói mang tiếng là thời thượng mà vứt đi lối nói đơn giản, quen thuộc với mọi người. Harrison đã nói hơn một tiếng đồng hồ trong một tiết trời giá lạnh ngày 4/3/1841.