Hai người cùng ở một chỗ, cùng làm một nghề, gia sản ngang nhau, địa vị trong xã hội bằng nhau mà một người sướng, một người khổ, là vì đâu? Vì tâm trạng họ khác nhau. Hoàng đế Nã Phá Luân đệ tam khoe rằng dù việc nước bề bộn mà ông vẫn có thể nhớ tên mỗi người ông đã gặp. Đánh bridge dễ lắm mà.
Nó vô cùng hiệu nghiệm. Lần sau lại, tôi không mất công đưa con số và dẫn chứng làm chi. Nhưng chiều nay hay chiều mai, ông nên mua ít bông về biếu bà.
Bà nói thêm: "Biết bao chiếc thuyền tình chở đầy hy vọng mà sau cùng phải tan tành dưới chân mỏm đá bến Reno, chỉ do cái thói vô ích và tai hại vợ chồng chỉ trích lẫn nhau". Mới hôm qua, con còn nằm trong tay mẹ, ngả đầu trên vai mẹ con. Nếu bạn ngừng lại mà vuốt ve nó thì nó chồm lên và tỏ ra trăm vẻ yêu đương và bạn có thể biết chắc chắn rằng trong sự nồng nàn đó không có một mảy may vụ lợi vì nó chẳng cần bạn mua giúp một vài món hàng ế, mà cũng chẳng ham gì được kết duyên cùng bạn.
Ai kia chứ đại tá House thì không khi nào ngu dại vậy. Horace Greely, một nhà xuất bản có danh trong thời Nam Bắc chiến tranh, phản kháng kịch liệt chính sách của Lincoln. Ông có muốn biết tài sơn ghế của tôi không? - Trưa nay ông lại dùng cơm với tôi, tôi chỉ cho ông coi.
Dịp may ngàn năm có một thuở của ông đã qua rồi và không ai thấy nổi buồ khổ của ông đã qua rồi và không ai thấy nổi nỗi buồn của tôi! Người thợ hớt tóc, thoa xà bông thiệt kỹ rồi mới cạo râu. Tại sao y quý ông như vậy? Tại ông theo lễ phép châu u, với một giọng trịnh trọng gọi người đó bằng: "Ông Copper", chớ không kêu xách mé theo kiểu Mỹ.
Hồi xưa bà trẻ, đẹp, được nhiều người tâng bốc. Tôi đã dùng đủ mọi chước: hết khuyến khích, rồi kích thích, rồi rầy mắng, chửi rủa, dọa đuổi. Hết thảy chúng ta ai cũng muốn như vậy.
Tức thì họ tiến cử một người mà chính ý tôi cũng muốn chọn. Đừng chỉ cho người ta thấy rằng người ta lầm lộn, đừng làm cho người ta tức giận, trái lại phải biết khôn khéo. "Nhưng ông phải có vài người giám thị chứ? Không thể tin hết thảy các khách ăn được".
Mắng, dọa, dỗ dành đều vô hiệu. Và điều đó chúng tôi tất nhiên là muốn tránh. Mà chính họ đã ký tên bằng lòng chịu giá tiền mà hãng đã tính với họ trước khi sửa.
Lần lần lời lẽ, cử chỉ hóa ra thân mật; rồi ông ta kể chuyện về con cái ông ta. Tôi biết rằng cô đã sống và viết những tác phẩm của cô ở Concord tại miền Messachusetts. Mới rồi, tôi gởi một tờ phỏng vấn có nhiều câu hỏi cho 1.
Trả lời câu hỏi của tôi chăng? Không. Cả ngàn lính đào ngũ. " và sau cùng không quên hai chữ "cám ơn" là một thứ dầu làm trơn tru bộ máy sinh hoạt hằng ngày của ta mà lại là dấu hiệu của một sự giáo dục tốt nữa.