Mấy năm trước, một buổi sáng, một ông hàng xóm gõ cửa nhà tôi bảo phải đi chủng đậu ngay. Ông bây giờ làm phó hội trưởng Hội Tâm lý và ông đã phỏng vấn nhiều người ưu tư, thần kinh suy nhược. Phải, một lớp y khoa, mỗi tuần mở một lần tại Bệnh viện làm phúc Boston, trong đó bệnh nhân theo học, trước hết phải được khám nghiệm thật kỹ lưỡng.
Tốt hơn mình nên học thêm tiếng này rồi tìm chỗ khác vậy. Tôi đặt nhan đề là Đắc nhân tâm. Lúc ấy đã gần xuống lỗ rồi, còn hưởng được gì nữa.
Khi lại phòng Bác sĩ Sadler, ông ta mặt nhăn như bị. Khi Charlie Chaplin mới đóng phim, viên giám đốc hãng phim muốn chàng bắt chước một vai hề người Đức nổi danhh. Phương pháp tự xét mình, tiếp tục năm này qua năm khác, đã giúp ích cho tôi nhiều hơn hết thảy mọi việc.
Bà bắt đầu làm ăn với vài đồng bạc vốn và một cái lò. Bà diễn thuyết trong các hội phụ nữ ở khắp nước Mỹ, khuyên những ông bảo hiểm nhân mạng nên để cho vợ lãnh mỗi tháng một số tiền bao nhiêu đó, chứ đừng để cho lãnh hết một lần. Mồ hôi toát ra lạnh và nhờn.
Làm sao phân tích và giải quyết những vấn đề rắc rối Các bà cảm thấy khoan khoái, nhẹ nhàng. Bởi vậy số vốn ngày càng hụt dần và tôi đã nợ nhiều.
Kế đó, từ từ duỗi thẳng những ngón chân, rồi để cho chúng dãn gân ra. Nhưng tôi biết rằng bác sĩ Samuel Johnson nói: "Lòng biết ơn là kết quả của một giáo dục cao đẹp. Tôi sắp thành một Frank Norris hoặc Jack London hoặc Thomas Hardy thứ nhì.
Có nhiều người cố nắm tay tôi để chia buồn. Trong những nămphấn đấu đau lòng ấy, không bao giờ mátôi ưu tư. Hôm sau gặp họ, tôi hỏi: "Hồi hôm, ông có nghĩ tới lời tôi khuyên nhủ không?" Họ đáp: "Vừa đặt mình tôi đã ngủ rồi, thành thử không nghĩ tới được".
Gia đình ông gặp hai tai hoạ liên tiếp. Sao bạn không dùng ngay bây giờ thuật của Galen Lithchfield để giải quyết một trong những nỗi lo lắng của bạn đi, mà tự hỏi những câu sau này: Có lẽ chưa ai khổ cực ghê gớm như họ trên con đường về.
Bác sĩ nói với má tôi rằng người không thể qua được sáu tháng nữa. Khi nào họ bằng lòng hợp tác với người một cách bình đẳng thì họ sẽ hết bệnh. Lần đầu, đứa con gái cưng của ông, mới năm tuổi, thình lình chết.
Vận mạng của ta ở trong tay ta, chính ở trong tay ta. Thế là không những nửa triệu Mỹ kim trái dâu ấy dành bỏ ế, mà lại còn số dâu trị giá môt triệu Mỹ kim, theo giao kèo, phải mua trong 12 tháng sau nữa. Mấy năm trước có lần tôi lại nghĩ một đêm tại nhà hai vợ chồng bà.