Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Bạn bảo thằng em xuống đi cùng bố. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích.
Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn. Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.
Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu. Có một thứ bất biến, đó là tất cả.
Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện.
Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc.
Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất.
Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà. Từng trang, từng trang…
Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. Biết chỉ để biết mà thôi.
Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu.
Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Cũng có hôm ngủ khá say. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện.