Chư vị "Nam tử" đó đã tìm thấy chân lý của ông William James: "Thiên nhân tương dữ" [28] và nếu ta chịu mở lòng đón ảnh hưởng của Trời thì dù mạng vất vả nhất cũng được thảnh thơi, sung sướng. Nếu phải làm lại cuộc đời, ngài có muốn làm nghề kiến trúc sư nữa không? Ông nói bao giờ ông cũng theo lời khuyên bảo của ông bạn Julius Rosenwald, chủ tịch một xí nghiệp lớn: Định mệnh chỉ cho ta một trái chanh thôi? Được - Ta hãy pha một ly nước chanh.
Nếu chúng ta muốn bồi dưỡng một tâm trạng để được yên vui thì chúng ta phải theo quy tắc số một này: Phillips nói, tôi đã "đầu cơ bằng tai", ai nói làm sao tin ngay làm vậy". Lời khuyên đó không phải riêng của bác sĩ Richard C.
Đã có Ngài lo rồi thì mọi sự hoàn thiện hết. Carrier nói: "Khi tôi ngó thẳng vào sự chẳng may nhất, tức thì tôi tìm lại được sự bình tĩnh đã mất trong những ngày trước; từ đó tôi suy nghĩ được". Khách đã tới cửa rồi, không sao thay kịp nữa.
Cảnh chết chóc và đau lòng xẩy tới bên hàng xóm. Những nhà nghiên cứu ít khi bị bệnh thần kinh suy nhược. Ưu tư lại có thể sinh ra chứng sâu rằng nữa.
Riêng bệnh của tôi các bác sĩ đã cho chạy quang tuyến trong 49 ngày, mỗi ngày 14 phút rưỡi. Hai người chết trong dân số gần tám triệu người!. Ngày nay, chính những nhà chuyên môn trị bệnh thần kinh thành những nhà truyền giáo kiểu mới.
Nay cháu được bốn tuổi, hồng hòa, khỏe mạnh". Ông kể chuyện một kế toán viên mà ông biết. Chúa đã dạy một bài học thực nghiệm vô giá.
Tôi không buồn đóng tàu chút nào, mà cũng không buồn làm việc gì cả. Bà kêu ca rằng cả ba chàng trể đều hà tiện và ích kỷ - mặc dầu mỗi lần lại chơi, bà ở nhà họ hàng tháng. Gilbert thấy đắt tiền quá, nổi xung lên.
Howell đã bắt chước Benjamin Franklin. Khi gặp một vấn đề, nếu thu nhặt đủ sự kiện để quyết định rồi thì giải quyết ngay đi. Toscanini mỗi đêm chỉ cần ngủ 5 giờ, nhưng Calvin Coolidge lại phải ngủ 11 giờ.
000 đồng nhờ được bớt 30%. Bây giờ tôi có thể sai bảo tư tưởng để nó giúp tôi chứ không hại tôi nữa. Chuyện tôi vừa kể xảy ra đã lâu rồi.
Bây giờ, nghĩ lại, tôi không biết có nên hãnh diện về xử sự này không, 50 phần trăm số độc giả tờ báo này, chắc cũng chẳng để ý đọc bài đó. Nghe đoạn, tôi nhận thấy đã lầm lẫn một cách thê thảm khi một mình tranh đấu ghê gớm với đời mà chẳng biết cậy ơn thiêng liêng của Chúa. Nhưng tôi đã kiếm được hai cái nầy nó giúp tôi đứng dang ra xa vấn đề của tôi, để xét những sự kiện một cách sáng suốt và khách quan.