Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác.
Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung.
Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây. Nếu không có một lực đẩy cực lớn. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng.
Đến chỗ học không phải để học. Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao.
Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn. Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống.
Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được. Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây.
Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển. Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì.
Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu. Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu.
Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Tôi biết là tôi rất khỏe. Lúc đó tôi không có nhà.
Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Tôi có làm gì ám muội đâu. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn.