Vào mùa đông năm 1914, Watson gõ cửa văn phòng của nhà tư bản danh tiếng Flint, để tìm một công việc. 300 triệu đôla vào nghiên cứu khai thác dịch vụ Internet, để chuyển IBM khổng lồ từ máy tính cứng sang dịch vụ mềm. Biết được quá trình làm việc của Tom tại IBMtrước chiến tranh, thiếu tướng Bradley nói:Tom, tôi luôn nghĩ anh sẽ quay trở lại và điều hành công ty IBM.
1914, những chiếc ghế bằng gỗ trong khán phòng khách sạn New York đã đủ 30 người ngồi. Cả hai đều dám tiên phong. Có phải Thomas Watson quan niệm rằng lãnh đạo là một bổn phận?
Nó phải hiển nhiên đúng như một tiền đề. Nhân viên nghe thì thấy hay nhưng họ cần một cách thức để thực hiện. Từ đó, nhiều gia đình chưa khá giả trong khu phố có thể mua một, hai gói mì tôm (mà không cần phải mua cả thùng mì), một tép bột ngọt (mà không cần phải mua cả gói bột ngọt).
Ngày nay, và có lẽ vẫn còn nhiều sếp thích nhân viên sợ mình thay cho sự kính trọng (lẫn nhau). Đó là đổi mới, môi trường làm việc, chính trực, tính tôn giáo của tổ chức. với những tư tưởng kinh doanh có thể gây ngạc nhiên cho đến tận bây giờ.
000 người vào năm 1943 hai năm trước khi thảm họa phát-xít được chặn đứng. Nhưng, một cách hệ thống, điều quan trọng là Watson đã cống hiến cho khoa học quản trị nhiều bài học quý giá và vẫn đúng đến ngày nay. Và quy tắc ứng xử đó ôngáp dụng một cách ám ảnh vào trong doanh nghiệp vĩ đại của mình.
việc thay đổi tên công ty thành IBM. Ông để dành chữ think đó cho giai đoạn hai. Chúng thậm chí giúp xử lý chính xác tình trạng thương vong và tử vong của quân đội và vô số công việc tính toán quân sự khác.
Bị quăng vào chỗ chết và CTR đã tiếp nhận Tho- mas Watson Sr. Watson đã khái quát kinh nghiệm này thành một chiến lược: Cách thức để vươn ra thế giới vẫn tiếp tục là cố gắng giữ vị trí tiên phong bằng cách sở hữu độc quyền các sáng chế. Một lần nữa Gor- don ngạc nhiên.
Nó đủ chỗ cho tất cả họ ở đó. Dự án này hoàn thiện vào năm 1964 và nó đưa loài người Đôi mắt của ông cũng giống bà khi nằm sát vào sóng mũi được xem như là người giàu tình cảm.
gian bên trên của phòng họp. Tinh thần nghĩ khác và làm khác bắt đầu. Đây là một cơ hội, xét theo khía cạnh kinh tế.
Nó đặc biệt bởi vì ông luôn luôn tập trung lo cho nhân viên là lo cho doanh nghiệp, thay vì lo cho doanh nghiệp rồi lo cho nhân viên. Phụ tá điều hành của Watson, Sam Hastings, viết ngay cho nhà lãnh đạo của mình: Tôi sướng phát điên lên khi tờ Chicago American nói rằng, một công dân Mỹ đích thực đã gởi trả huân chương hòa bình cho Hitle. Có cảm giác rằng, cách tìm thấy đam mê trong công việc của Watson là một thứ đam mê cưỡng bức có được từ sự hiểu biết.