Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng. Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ. Định kiến tàn sát sự phong phú.
Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó.
Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Này, mày chuyển cái bàn này lên. Cái cuối có phần họ nói đúng.
Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước. Nhưng mệt mỏi thì sao.
Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.
Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì.
Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.
Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.
Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng. Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi.