Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển. Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo.
Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn. Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng.
Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau. Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước.
Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Nhưng ta không cho nàng nói. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa.
Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.
Họ biểu trưng cho chính họ. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá.
Theo cách mà bạn lựa chọn. Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu.
Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng. Rất rối rắm và hoang mang.
Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết). Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom. Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn.
Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Tôi làm độc giả cho tôi.