Một vị mục sư nổi danh ở Huê Kỳ, ông Lyman Abbott, khi nhận chức, phải đăng đàn thuyết pháp tỏ ý ai điếu và ca tụng công đức vị mục sư tiền nhiệm mà hồi sanh tiền vốn có tài hùng biện. Roosevelt tức khí, chịu tranh đấu. Đó là quy tắc thứ 12.
Trong công việc đó, đã có nhiều sự lạm dụng, nhiều sự đồi bại. Ông đó thực có khiếu, có thiên tài dẫn đạo người. Tình thế thay đổi hẳn.
Mỗi năm một lần, tôi mướn một phòng khiêu vũ tại một khách sạn lớn ở Nữu Ước để diễn thuyết. Làm sao cho khách hàng có thiện cảm với ta, vui vẻ nghe ta, tin ta và theo ý ta? Theo giáo sư C. esope, nô lệ Hi Lạp, viết những ngụ ngôn bất hủ sáu trăm năm trước Thiên Chúa giáng sinh.
Còn ông thì vẫn thường nói với mọi người rằng bà là nhân vật quan trọng nhất trong đời ông. Tất cả những người mà 8 ngày trước muốn đem "hành hình" anh thì bây giờ bênh vực anh nhiệt liệt, khen lòng chân thành, khiêm nhượng của anh, sự hăng hái sửa mình của anh. Anh Emile và tôi định thực đơn.
ở nhà, ông ghim hết thảy những bằng cấp đó lên trên một tấm lụa trắng, khách khứa lại, ông mở ra khoe. "Chân thành chào ông. Chính nhà tôi đã gây dựng nên cơ nghiệp của chúng tôi.
Không có chi làm đẹp lòng họ bằng. Một buổi tối, tôi được tiếp Maurice Chevalier, danh ca của thế giới. "Ông Smith, ông đã đắc lực giúp chúng tôi (nếu quả có vậy).
Có một lúc, anh dâng bà ta một món rau cần, rau chỉ có chút xíu, mà dọn vô một cái đĩa đại hải. Trong tuần lễ bày hai con chuột đó ra, số hàng bán được tăng lên năm lần. Đừng mất thì giờ nghĩ tới kẻ thù của bạn.
Nhưng ít hy vọng thành công; nhiều người khác mướn nhà cũng đã làm thử như tôi và đều thất bại hết: họ nói con người đó ráo riết lắm. Tại sao? Tại người viết đã xin người nhận bạn cho một ân huệ nhỏ, mà như vậy tất nhiên người nhận thư tự thấy mình quan trọng lắm. Một lần nhận được một bức thư có thêm mấy chữ này: "Thư này đọc cho người ta viết, mà không coi lại".
Như vậy có lầm lỡ một chút cũng không sao. Lựa năm sáu bức phác họa còn dở dang, ông chạy lại nhà chế tạo và nói: "Thưa ông, tôi muốn xin ông giúp tôi một việc. Ông Parsons dẫn chứng cũng vô ích, lý luận cũng vô ích.
Hoặc vì không từ chối được vì sợ mắc cỡ. Vì đông quá, không thể kiếm ăn trong tỉnh đó được, họ phải đi ngựa từ tỉnh lỵ này qua tỉnh lỵ khác, theo sau ông tòa David Davis để cãi trong những lúc ông này xử án khắp trong miền. Không ai hiểu rõ sự xác đáng của những lời nói đó bằng John D.