Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai. Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.
Bao người làm được sao mi không làm được. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ.
Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ. Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần.
Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.
Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném. Thế thì nổ bố đầu còn gì. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu.
Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít. Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp.
Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Êm dịu và hoang vắng.
Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra.
Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Ông viết tất cả, không sửa chữa.
Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn.