Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. - Xin ông bớt mỉa mai cho.
Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện. Lại nói chuyện đi đá bóng. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.
Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió.
Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm.
Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.
Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá. Ông anh cũng làm theo.
Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả. Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt.
Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà.
Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện. Em bảo thế thì con phải gọi điện về.
Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục.