Pred-391

Hai má con đáng thương và kẻ cưỡng dâm năm ấy

  • #1
  • #2
  • #3
  • Được lắm! Vậy để tôi kể cho bạn nghe chuyện một nhà kinh doanh đã trừ nổi 50% ưu tư của ông ta mà lại còn tiết kiệm được 75 % thời giờ bó phí trong các cuộc hội nghị để giải quyết vấn đề làm ăn nữa. Đó, ý nghĩ của cuộc đời như vậy". Bác sĩ đó dặn anh ta kiêng thức này, thức khác và đừng lo lắng gì hết, phải hoàn toàn bình tĩnh.

    Tôi quen ông ta từ lâu. Mới rồi tôi gặp một thương gia ở Texas, đang ngùn ngụt lòng uất hận. Người đàn bà mà ông đã gặp có biết bao nỗi buồn phiền về gia đình.

    Tôi theo lời khuyên ấy. "Sau cùng tôi tìm đến một bác sĩ quen biết cũ. Nói cho đúng, đây là một bệnh viện chữa thần kinh.

    Vả lại, cũng như các chủ trại khác, có tính rất ghét sự mua chịu, ông ngầm bảo Dan Eversole đừng bán chịu cho bà nữa. Đó là điều hay nhất, khôn ngoan nhất nên làm. Khi tôi ưu tư, dây thần kinh căng thẳng, nhà tôi bảo: "Cứ yên tâm.

    Đáng lẽ cái dại trước đem lại khôn sau thì tôi lại cứ ắm cổ tái diễn cái ngu. Làm sao diệt nỗi buồn chán làm ta mệt nhọc, ưu tư và uất hận Sáng hôm sau, tôi vào hãng, viên đô đốc Nhật đã ngồi đó, miệng ngậm điếu thuốc.

    Bác sĩ Alexis Carrel, người được gii thưởng Nobel về y học, đã nói: "Những nhà kinh doanh không biết thắng ưu sầu sẽ chết sớm". Tôi đòi thịt bò chiên đàng hoàng, ông ạ. 000 người, tôi vui thích vô cùng.

    Những lời khuyên này của giáo sư Harry Vexter Kitson ở Đại học đường Columbia, một nhà chuyên môn bực nhất về môn đó: Tôi gặp một trường hợp khó xử. Tôi thấy nó thiệt là một thanh niên dễ thương, đáng làm kiểu mẫu.

    Càng nghiên cứu về sự nghiệp những nhân vật tài ba, tôi càng tìm thấy những bằng chứng cho sự tin tưởng của tôi rằng phần đông những nhân vật này sở dĩ hơn người, là vì họ ra đời với một điểm bất lợi mà chính điểm bất lợi đó đã kích thích họ cố gắng một cách khác thường để đạt tới những mục đích cao cả. Đã mấy tháng nay, nhờ hai đứa con mồ côi ấy, tôi quên hẳn cảnh ngộ tôi đi và được vui vẻ quá. Như thế có phải là tôi khuyên bạn cúi đầu mà chịu hết những nghịch cảnh trên đường đời không? Không bao giờ tôi có mảy may ý đó.

    Không bao giờ tôi rảnh một giây để lo tới cái gì khác ngoài công việc đương làm, và đêm tới, chân đau như dần, cũng không còn nghĩ gì được. Trong những nămphấn đấu đau lòng ấy, không bao giờ mátôi ưu tư. Cho nên người thiệt có đạo tâm, không bao giờ tuyệt vọng hẳn, tâm hồn lâng lâng, bình tĩnh sẳn sàng đối phó với bổn phận thường nhật".

    Người nào làm được như vậy là một tín đồ rồi mặc dù không biết chút đạo. Thế là lời qua tiếng lại, không khí Vermont hoá ra khó thở, u ám. Họ leo hết ngọn này tới ngọn khác.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap