Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Theo cách mà bạn lựa chọn.
Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều. Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn.
Con sông trước mặt thật xanh và êm. Điều đó làm tôi phần nào yên tâm. Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen.
Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước.
Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện.
Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới.
Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi. chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy
Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. Hắn cũng thông minh đấy chứ.
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ.
Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Mất thương hiệu hơi bị phiền. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.