Pred-391

Ngủ chung với hai chị họ vú to ngực khủng cực dâm

  • #1
  • #2
  • #3
  • Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.

    Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem… Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.

    bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác.

    Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn.

    Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn.

    Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội. Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ. Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu.

    Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức. Nhà văn nhắm mắt lại.

    Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Mọi người ai cũng lo cho tôi.

    Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu).

    Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy. Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap