Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Thế giới trong óc thật hỗn tạp.
Nó vẫn đang phải chứng minh. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy.
Cũng không được đọc truyện nữa. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn.
Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…
Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra.
Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng. Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không.
Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh. Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.
Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi. Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn. Hai chuyện này khác nhau.
Đến lượt máy treo ngược người. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau. Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả.
Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.