Đàn bà biết rằng đàn ông biết những điều đó. Bạn nên để ý rằng vấn đề ái ân đứng đầu, và trái với điều người ta thường tưởng những khó khăn về tiền bạc quan trọng hạng ba. Sự thiếu lịch sự giết chết ái tình.
Chỉ những đại tướng thắng trận mới có thể đòi làm nhà độc tài được. Có ai xét đoán lầm lộn trước mặt thì ông tự kềm chế, để đừng hăng hái chỉ trích người đó nữa, và ông bắt đầu nói với người đó rằng trong những trường hợp khác thì ý kiến của người đó đúng, trong trường hợp này, theo ông, có lẽ hơi khác v. Lúc đó, Thomas Collier Platt thách ông bằng một giọng sang sảng giữa hội nghị: "Vị anh hùng ở núi San Juan mà nhút nhát như vậy sao?".
Một lát, thấy nóng quá, lão già lau mồ hôi trán và cởi áo. Bạn cho là "lố bịch", là vô lý ư? Cái đó là quyền của bạn. Chữ "tôi" phải đọc nho nhỏ mà chữ "ông" phải đọc lớn tiếng.
Hoàng đế đùng đùng cơn giận: Họ sống bên nhau, như để trả một cái nợ tiền kiếp cho nhau vậy. Bạn hãy xét mình coi đã bồi bổ được khuyết điểm nào và trong những dịp nào.
Lần sau, nếu ông đi ngang, xin mời ông vô chơi, chúng ta bàn luận lâu về chuyện đó. Viên đại lý trả lời bằng một giọng chán nản: Franklin đã khuất một trăm rưỡi năm rồi mà triết lý của ông vẫn còn có những kết quả dị thường.
Một hôm tôi gặp ở Nữu Ước 30 đứa nhỏ tàn tật, chống gậy hay nạng, lết bết leo lên những bực của một nhà ga lớn. Như vậy cần phải mất công, kiên nhẫn, chăm chú hàng ngày. Ba ngày sau, ông lại cho ông Parsons hay là ông miễn cho số thuế đó như lời ông Parsons xin.
Tên chị là "Marie rửa chén" vì hồi mới vô làm, người ta để chị rửa chén. 000 đồng? Thì chịu liền chứ còn gì nữa! Chiếc xe bán được tức thì vì chính khách hàng đã tự tính giá lấy. "Từ hồi đó, ông đã kiếm việc cho nhiều hướng đạo sinh của chúng tôi mà cha mẹ nghèo.
Anh dắt bốn người phụ lại hầu khách chứ không phải một người như thường lệ. Họ hăng hái làm việc và hết ngày, họ để lại sau họ một con số "10" kếch xù và ngạo nghễ. Nhưng, tôi xin nhắc lại, nếu ông nhất định đòi thay đổi thì ông phải chịu trách nhiệm trong sự rủi ro, máy hư chạy không được.
Lần này tôi cũng mời, ông ta bất đắc dĩ nhận lời. Nói chung thì loài người sống mà bỏ phí ít nhiều khả năng lắm. Thiệt là nhục nhã, tôi giận lắm.
Lúc lâm chung, bà thú với con gái bà rằng: "Chính má đã làm cho ba các con chết". Cho nên, ở thế kỷ thứ 20 này, thế kỷ của khoa học và của phát minh, mà còn thấy biết bao gia đình khuynh bại, biết bao cuộc đời tan nát, chỉ do người ta không biết những luật nó điều khiển một bản năng tự nhiên nhất, thâm áo nhất, thì bạn có thấy se lòng hay không? Không bao giờ một cuộc hôn nhân trổ bông dưới nền trời tươi sáng hơn nữa.