Sau tất cả những gì chúng ta đã làm, tôi không thể tin là cô lại có thể làm tôi thất vọng đến như vậy!". Quả thật là đúng như thế, tất cả nhân viên cùng phòng với Jones đều cảm thấy như vậy. Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng.
Làm thế nào điều này có thể xảy ra nhỉ? Anh đã hết sức cẩn trọng cơ mà. Jack, sếp của anh, gọi James lên văn phòng gặp ông. Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc.
Và ai cũng cảm kích khi được James xác định rõ thời hạn công việc. Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. James cảm thấy thất vọng hơn là xấu hổ vì những hành động của Josh.
Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau. Thế nhưng làm thế nào có thể xác định phạm vi thẩm quyền cho các nhân viên của mình? Phải chăng cũng có nhiều mức độ, phạm vi thẩm quyền khác nhau? Anh nghĩ đến Josh và Jennifer, và về những công việc mà anh sẽ giao cho các nhân viên của mình. Chẳng lẽ điều này đúng như vậy sao? Chẳng lẽ sau biết bao nỗ lực dặn dò thật rõ ràng, cụ thể khi giao việc cho nhân viên, anh lại thất bại bởi chi tiết quan trọng này? Trong chốc lát, anh thoáng cảm thấy khó chịu với chính mình nhưng rồi lại nhanh chóng cảm thấy thoải mái hơn.
- Nghe này Josh, khi giao cho cậu dự án đó, tôi đã không giới hạn thẩm quyền giải quyết công việc cho cậu. Vì thế, anh bắt tay vào chuẩn bị thật kỹ những phạm vi yêu cầu đối với từng công việc trước khi giao việc cho họ. - Giờ thì tớ hiểu rồi.
Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau. Nếu có ai cần chia sẻ điều gì với anh thì tốt nhất là hãy đợi đến khi gặp được anh trong bữa cơm tối hiếm hoi, nếu anh về kịp. Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn.
Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt. Những điều cậu nói có ý nghĩa làm thay đổi không chỉ cuộc đời tớ mà còn tạo ra những ảnh hưởng tốt đẹp đến nhân viên và cả gia đình của tớ. Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh.
Anh vừa nghe nhạc vừa xem lại từng công việc đã giao cho các nhân viên trong tuần qua. Đã lâu rồi, James chưa có được kỳ nghỉ cuối tuần nào vui vẻ như thế. Anh mỉm cười khi nghĩ đến Jones - một người anh họ, một người bạn, và cả một người thầy tuyệt vời của anh!
Tối đó, anh tạt qua siêu thị và mua một bó hoa lili thật tươi tặng vợ. - Còn làm gì được nữa kia chứ? Bọn tớ cùng ngồi lại để bàn bạc công việc một cách kỹ lưỡng hơn rồi bổ sung những yêu cầu về thời gian. Tớ rất ghét những thứ đó.
Cậu là người có kinh nghiệm trong chuyện này, cậu có thể giúp tớ không? Josh cảm thấy lo lắng vì e ngại sắp phải đón nhận những điều tồi tệ nhất. Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi.