Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Không có thời gian để sửa chửa. Tôi lại dẫn ông anh đi. Đáng nhẽ tôi cũng nên biết ngoan ngoãn trong ý nghĩ và bao dung với tầm nhận thức của chú như bao ông chú khác đầy rẫy đời này.
Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Bạn muốn về nhà viết quá.
Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào. Có người cúi mặt bấm di động.
Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn. Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung.
Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm.
Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông.
Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm. Phải vùng ra khỏi tình trạng này.
Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về. Đó là một niềm an ủi.
Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi.