Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó.
Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em.
Mân mê hoài cuốn anbum. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Đã bảo chả thích viết đâu.
Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.
Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng.
Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.
Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn. Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Hoặc sẽ bắt mình quên.
Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh.
Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm. Trái tim tôi nó chả sai bao giờ. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản.
Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng. Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền… Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo.