Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Dù mẹ không bay, không bay đâu. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).
Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã. Tôi không đuổi nó nữa. Bà già vục đầu vào thùng rác.
Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài. Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa.
Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.
Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Tôi để mẹ dắt tôi đi. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung.
Thế thì nổ bố đầu còn gì. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp.
Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn?
Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt.
Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe. Mình rất sợ phí thơ. Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ.
Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương.