Đó, bà Tolstoi phải chuộc những cơn giận, lời dọa nạt, lời trách móc với cái giá đó. Cách đây hai mươi lăm thế kỷ. George Eastman, vua hãng sản xuất phim Kodak, đã chế ra thứ phim trong suốt để chiếu bóng được và kiếm được cả trăm triệu mỹ kim, nổi tiếng khắp hoàn cầu.
Một câu phương ngôn Đức nói: "Không có nỗi vui nào hoàn toàn đầy đủ bằng cái vui hiểm ác được thấy kẻ trước kia mình thèm muốn địa vị, nay bị sa cơ lỡ bước". Cho nên ông cho rằng được 15 phần trăm đã là kỳ dị và nếu được 20 phần 100 thì thật là có phép mầu nhiệm. Cô làm tôi hoàn toàn thất vọng.
Chăm chú nghe một người khác, khác gì nhiệt liệt khen họ. Trong cuốn đó, Franklin kể chuyện ông thắng được tính khả ố thích chỉ trích, tranh biện của ông ra sao, để thành một nhà ngoại giao dịu dàng nhất, hoàn toàn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Để tặng những ai muốn dẫn dụ người khác trong việc làm ăn, trong chính trị cũng như trong trường học hay gia đình chỉ có lời khuyên này là hơn cả: Trước hết, phải gợi trong lòng người một ý muốn nhiệt liệt nghe theo ta".
Adoo, Tổng trưởng thời Tổng thống Wilson, tuyên bố: "Lý luận không thể nào thắng được một người ngu hết". mà nếu cha có mặt tại đó, chắc chắn cha đã thắng trận rồi! "Đoạn ông hậm hực viết bức thư này: "A! Tụi làm đêm tự cho giỏi hơn tụi mình sao! Rồi coi!".
Tánh tò mò của bà bị kích thích. Y làm đủ tình, đủ tội, dọa đập máy điện thoại, không chịu trả tiền y thiếu, cho rằng công ty tính lộn, kêu nài trên mặt báo năm bảy phen, đầu đơn kiện ở tòa và tại ủy ban các công sở. Ông nghĩ ý định đó của tôi có được không.
Tôi chỉ xin ông chỉ giùm tôi một điều thôi. Họ đưa ra một nhân vật khác mà tôi không ưa lắm. Ngày nào cũng như vậy.
Cha ngửng lên, giọng bất bình hỏi: "Cái gì?". "Ben, mày thiệt khó chịu. "Khi trông thấy chúng tôi, bà ta đóng mạnh cánh cửa lại một cái rầm ngay trước mũi chúng tôi.
Anh Emile mỉm cười, đáp: - Thưa bà, quả vậy. Không thể nào ca tối nay được đâu!". Rút cục là ông không nặn được của tôi đồng nào hết, vì tôi bỏ ra đi, tởm cho cái lòng tham của ông.
Bạn có khi muốn rầy cháu nhỏ. (Xin các bạn nhớ rằng ông Parsons thực tình nghĩ như vậy). "Tôi không đi lại hai lần con đường đời.
Nhưng nắng giọi làm lở sơn, nên chính tay tôi phải sơn lại. Nàng bỏ tiền đồ rực rỡ trên sân khấu để yên chữ vu quy. Nỗi lo ngại của tôi quả không sai: Trong cái vẻ của ông nghịch tôi, tôi còn thấy cái vẻ khoái chí, vì gặp được dịp chỉ trích tôi.