Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương.
Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Chúng là những bước chân của suy nghĩ.
Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu. Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình.
Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết.
Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.
Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời. Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa.
Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới. Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến.
Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.
Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Nhắc anh đi ngủ đúng giờ.
Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột.