Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ.
Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.
Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi.
Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Xung quanh chỉ có đổ nát.
Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân.
Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.
Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.
Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội.
Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ. Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh. Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết.
Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách. Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ.