Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt. Bắt đầu khó nghĩ đây. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.
Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.
Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Và một số lí do khác… Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia.
Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào. Và rồi họ thả xe tôi ra. Có lẽ đã đến lúc đi ngủ.
Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.
Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng. Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp. Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.
Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Nhưng thế tại sao ta không sướng?
Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng. Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác.
Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ. Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới.
, bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Như một khẩu hiệu của tâm thức.