Anh để ý thấy nhân viên của mình cười đùa nhiều hơn. Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui. - Biết làm thế nào được, - Jones phá lên cười.
Cứ như thế nhé! Thật ra, tôi rất ấn tượng về những thay đổi ở bộ phận của cậu và tôi muốn giao cho cậu một dự án mới. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. - Thật sao? Nếu tớ làm thế thì liệu sự việc có dễ dàng hơn không? - Jones nhíu mày hỏi.
Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh. Anh không biết phải nghĩ hay nói thế nào cho đúng. Nhưng sau đó cậu vẫn có thể nói hết cho tớ nghe mà.
Càng ngày anh càng cảm thấy Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui. - Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ.
- Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc. Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. - James! - Jack bắt đầu ngay khi James bước vào phòng.
Làm thế nào điều này có thể xảy ra nhỉ? Anh đã hết sức cẩn trọng cơ mà. Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. Nhưng quả thật, với một khối lượng công việc như thế, anh dường như không còn thời gian để chú tâm đến mọi thứ chung quanh và áp lực công việc khiến anh quên khuấy những nguyên tắc nhã nhặn trong giao tiếp.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Nếu không, họ tiếp tục làm rõ ý đó. Cho hai nhà được một bữa liên hoan lớn!
Anh vừa nghe nhạc vừa xem lại từng công việc đã giao cho các nhân viên trong tuần qua. Tớ muốn xác định những điều cần cải thiện, phát huy những điều tốt đẹp và khen ngợi thành quả của nhân viên. - Sao ông lại hỏi vậy? Đương nhiên là tôi phải làm bất cứ điều gì cần làm chứ?
- Cậu vẫn chưa nắm hết các bí quyết của nghệ thuật ủy quyền đâu. Nét mặt Josh dần dãn ra và một nụ cười từ từ nở trên gương mặt anh khi đọc xong những gì mà James đã viết trên tấm bảng. Anh đã trao đổi với Josh rất cụ thể và rõ ràng về những yêu cầu công việc và Josh cũng đã rất hiểu những mong muốn của anh.
Thế nhưng làm thế nào có thể xác định phạm vi thẩm quyền cho các nhân viên của mình? Phải chăng cũng có nhiều mức độ, phạm vi thẩm quyền khác nhau? Anh nghĩ đến Josh và Jennifer, và về những công việc mà anh sẽ giao cho các nhân viên của mình. Anh dành nhiều thời gian hơn cho từng nhân viên để đảm bảo họ hoàn toàn hiểu rõ công việc được giao. Buổi sáng, anh không còn phải vội vã đến văn phòng hay bận tâm lo nghĩ cho công việc như trước đây.