Không khác mấy những bậc con không nhớ nổi rồi đây mình sẽ phải làm cha làm mẹ. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó.
Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được. Tôi chỉ thấy rầu rĩ.
Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng. Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ. Thích làm cả cái mình không thích.
Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận. Ta cũng được đi câu. Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể.
Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con. Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác.
Đây là một sự tham lam. Mệt và không thích thú. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.
Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả.
Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm.
Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế. Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào. Thất vọng, tụt giá rồi.
Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà.