Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu. Tôi chẳng biết nghĩ đến ai… Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác.
Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất.
Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.
Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.
Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Dùng hay không dùng thì có sao. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt.
Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức.
Bác nói chuyện với cháu. Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai.
Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện.
Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi.
Hoặc… Nói chung vậy thôi. Giữa quãng ấy, nó còn vận động. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.